• Sáng Thứ tư
  • Nhắng Nướng – Một lần đi, không bao giờ ngoảnh lại?

    10:27 | 23/07/2015 | 922.641 lượt xem

    Là một fan ruột của những quán nướng vỉa hè, tôi tự phong cho mình là “ông vua đồ nướng” bởi cái lẽ thường tình, người ta đi ăn tháng 1 – 2 lần nhưng riêng tôi, có những khoảng thời gian, tuần lượn 2 lần không còn là chuyện lạ.

    Nhưng kì thực, hôm trước, vào một web ăn uống mới thấy mấy “má” trên đó xôn xao quán nướng vỉa hè nổi tiếng nhất Hà Nội, tên gì đâu đó là “Nhắng Nướng”, nằm ngay sát đường hầm Kim Liên. 10 người vào đánh giá thì phải 11 khen ngon, hảo hảo rồi đủ những từ ngữ mỹ miều trên đời, điều đấy kích thích tôi đi thêm 10km để có cơ hội thưởng thức món nướng “tuyệt trần” này.

    Dừng xe lại ngay sát hầm Kim Liên, thật không khó để nhận ra sự hiện diện của một quán nướng bởi cái mùi vị đặc trưng cũng những tiếng hò, dô chẳng thế lẫn vào đâu được.

    “Nhắng Nướng” hiện ra trong mắt tôi, trông cũng khang trang phết đấy chứ, ấn tượng đầu tiên thật sự không tồi. Tôi tấp vào và hỏi chỗ để xe, anh nhân viên hay chủ quán gì đó ngồi vắt chân trên chiếc ghế xanh dùng ngôn ngữ “chỉ tay 1 ngón” hướng tôi về phía có một bác “bảo vệ già”.

    Thật không khó để nhận ra "Nhắng Nướng" ngày sát hầm Kim Liên

    Chỗ để xe của quán tận dụng ngay phần khoảng trống dưới chân cầu cho người đi bộ, khá nhỏ, chật hẹp nhưng cũng không xa quán lắm, đi qua mấy nhà là đến. Cũng dễ hiểu thôi vì giờ “tấc đất tấc vàng”, tận dụng mặt tiền quán làm chỗ bán hàng hết rồi thì lấy đâu ra chỗ để xe cho khách.

    Không gian “Nhắng Nướng” được chia làm 2 phần rõ rệt. Phần bên trong là bàn ghế cũng khá sang trọng, cao ráo; phần bên ngoài tận dụng ánh sáng đèn đường, kê thêm mấy cái bàn thấp cỡ bàn học sinh viên hay dùng, rồi mấy cái ghế nhựa xanh, nom có vẻ bấp bênh nhưng thấy mọi người phần lớn ngồi ngoài vỉa hè nên tôi cũng tự chọn cho mình một chỗ “phong thủy” nhất để tiện thưởng thức đồ nướng và quan sát đường phố.

    Nhân viên mang ra một tờ giấy đen trắng nhưng nghe gọi là “thực đơn” thì cũng cứ biết thế, bên trong liệt kê chi tiết các món ở đây rồi giá tiền. Nhìn qua một lượt mà tôi cũng không thể tin vào mắt mình. “Giá của một quán đồ nướng vỉa hè gần trung tâm thành phố là thế này sao?”. Nhưng rồi cũng tặc lưỡi cho qua vì cũng thấy mấy bạn phản hồi trên mạng là “Tiền nào của nấy mấy thím ạ”. Tôi gọi cho mình một đĩa ba chỉ, một bạch tuộc và một đĩa bánh mì bơ. Gọi nhiều để ăn cho biết cái “sang chảnh” của nướng Hà Thành chứ thực ra cũng không đói đến mức đó.

    Chưa kịp ngồi định hình lại mấy cái giá trong “thực đơn” thì bếp lửa, bát đũa và rau sống đã đầy đủ hết trên bàn. Xem ra chất lượng phục vụ cũng không tồi, khách đông mà nhân viên nhanh nhẹn ra phết.

    Đảo mắt ra mấy bàn xung quanh xem tình hình thế nào, thì thấy ai nấy đều ăn ngon lành nhưng có điều nhìn cái lò than nướng mà mất thiện cảm quá, đã đành lò đen thì cũng không dám nói nhưng ai lại để thịt rồi rau rơi vung vãi ra thế kia mà vẫn ngồi ăn được thì quả là tài. Nhưng rồi nhìn lại trước mắt mình thì cũng là cái lò nướng không kém bên họ, mấy cái rau với thịt nham nhở, bóng loáng, vẫn còn sót trên miệng bếp. Nom có vẻ khách đông, nhân viên không kịp lau chùi gì chăng? Tôi bắt đầu hoài nghi…

    Lò than nhầy nhụa, bóng loáng mấy thứ thịt và rau còn xót lại của những khách ăn trước

    Nghĩ linh tinh mất chừng 10 phút mà vẫn chưa thấy đồ mình ra, đằng trước có một bàn vào trước tôi cũng đang phải ngồi đợi, gọi khàn cả cổ mà mấy đứa nhân viên ở đấy vẫn không thèm để tâm đến khách. Ai đời mang mỗi cái lò nướng với đĩa rau sống lên để ngồi nhấm rau đến hết đêm à. Thực tình cũng không hiểu nổi sao nhiều nhân viên thế mà không phục vụ cho kịp mà thấy cũng có vẻ bận rộn lắm đâu, đứng nhìn nhau chán chê, khách hò 2 – 3 câu thì ra là vừa.

    Mấy đĩa đồ nướng được mang ra, lèo tèo vài miếng thịt, vài con bạch tuộc trên cái đĩa inox to đùng. Đồ nướng đúng là không độn rau củ bên dưới thật nhưng nhìn thế này thì quả là đắt không tưởng, ai đời tính ra khoảng 60.000 đồng/đĩa thì chừng mỗi miếng thịt 6.000 đồng mà trong khi đó thêm 4.000 đồng nữa là mua được cả lạng thịt.

    Tôi nhớ lại lời mấy bạn trên mạng nói nên cũng nghĩ bụng chắc là tẩm ướp ngon lắm đây vì nom cũng có màu mè hoa lá. Đặt miếng thịt lên nướng đã thấy không yên tâm bởi cái vỉ nướng cũng chẳng sạch sẽ gì nhưng cũng đành chịu vì nướng vỉa hè có mấy quán đặt nặng đến vấn đề vệ sinh. 

    Phần chấm ở đây có 2 loại là nước tương xì dầu với ớt và bột canh. Nhìn có vẻ cũng chả có gì đặc biệt vì mấy loại này ra ngoài hàng mua chai Chinsu tỏi ớt còn ngon hơn nhiều.

    Đĩa rau sống ăn kèm là thứ gây mất thiện cảm nhất với tôi, rau húng và diếp cá được vặt theo kiểu “thổ dân” nghĩa là có sao thì vẫn nguyên như vậy, cả rau hỏng, rau úa là phô bày hết trên cái đĩa kèm thêm mấy dọc dưa chuột đắng ngòm, thực tình không sử dụng được một thứ gì trong cái “đống lộn xộn” đó.

    Thịt chín có vẻ nhanh, vì lửa to, đến lúc cháy xém rồi nhân viên mới ra thay than, chắc để tiết kiệm cho quán, thật là một đội ngũ nhân viên tốt.

    Miếng thịt thái mỏng dính mà bé xíu, không đều nhau. Thịt tẩm ướp phải nói là quá thường, cảm thấy đúng là ăn không khác gì ở nhà làm bởi thấy toàn mùi xì dầu.

    Bạch tuộc bé bằng đúng ngón tay út, con nào nhỉnh hơn thì cũng cỡ ngón tay trỏ. Vừa để vào vỉ thì nó đã chui tọt xuống bếp than rồi, còn gì đâu mà nướng nên thành ra cả cái đĩa bạch tuộc đã ít thì chớ lại còn chả được trọn vẹn.

    Bánh mì bơ chắc là cái khá khẩm nhất ở đây nhưng cũng khuyến cáo mấy bác không thích ăn đồ ngọt rằng không nên gọi món này vì bơ phết quá nhiều, nên ăn xong bị khé cổ mà nhanh ngấy. Bánh mì lại xẹp lép, trở tay không kịp là coi như không khác gì miếng than bên dưới lò.

    Người ta ăn xong thì thấy vui vẻ, đây mình ăn xong, mất nhiều tiền để mua cái bực vào mình, quả thực cũng “đáng” cho quán nướng “đệ nhất” Hà Thành.

    Vì biết trước giá nên cũng không có gì ngạc nhiên lúc tính tiền. Gọi phục vụ thì chậm mà xem ra gọi tính tiền thì nhân viên nào cũng tranh nhau chạy ra, tôi chọn một anh “cao to” nhất.  2 đĩa thịt cùng 1 đĩa bánh mì lèo tèo có giá ngót nghét 200.000 đồng, tính ra phải bằng suất cho 3 người ở quán khác.

    Nướng được lèo tèo vài món mà đến lúc tính tiền không khỏi ngạc nhiên

    Tôi ra về trong lòng chẳng thấy thoải mái, phần vì lặn lội đường xa mà xem ra không được như ý muốn, phần vì “ông vua đồ nướng” đã trót dại nghe theo những comment “đẩy hàng” của một số bạn trẻ để rồi “tiền mất mà bụng vẫn đói”.

    Một bạn còn nói: “Dân gian có câu tiền nào của nấy, thực phẩm của quán đắt là do đồ tươi ngon, còn ấm hơi thịt chứ có làm đông lạnh như những quán khác đâu” nhưng cũng xin thưa lại rằng, tươi ngon ở đâu thì tôi cũng không biết vì nó tẩm ướp vàng khè rồi thì ở đâu chẳng như nhau chứ còn ấm hơi thịt thì mạn phép là xin được “ghé” sát mặt vào đĩa thịt để cảm nhận hơi ấm như bạn phân trần.

    Nói lại bảo ngoa chứ xin một đi không bao giờ trở lại cái nơi được người ta đồn là “Hà Nội đệ nhất nướng” này!

    Địa chỉ: Số 81 Đại Cồ Việt, Hai Bà Trưng, Hà Nội.

    (Theo Tiểu Vũ) 

    Nhận xét thảo luận
    Xem nhiều nhất
    • Ăn thử mì Indo ở Shop & Go vòng quanh Hà Nội
      Ăn thử mì Indo ở Shop & Go vòng quanh Hà Nội
      Một đêm lang thang qua những con gió đầu đông Hà Nội, tôi lạc vào chốn ẩm thực sinh viên có tên Chùa Láng. Quả thực con phố này không lớn nhưng nếu đi từ đầu đến cuối phố, chắc chắn bạn sẽ bắt gặp thế giới đồ ăn vặt Hà Nội thu nhỏ.
    • Ghé thăm ba quán bán chân gà sả ớt nổi tiếng Hà Nội
      Ghé thăm ba quán bán chân gà sả ớt nổi tiếng Hà Nội
      Người Hà Nội vốn thích ăn chân gà, đặc biệt là món chân gà sả ớt lại càng khoái khẩu. Vị cay cay tê đầu lưỡi rất thích hợp để thưởng thức trong những ngày se lạnh. Cùng Foodclick khám phá những quán chân gà sả ớt ngon nhất Hà Nội nhé!
    • Đến Bánh Mì P, quán bánh mì ngon bậc nhất Hà Nội
      Đến Bánh Mì P, quán bánh mì ngon bậc nhất Hà Nội
      Bánh mỳ gần như đã trở thành món ăn quen thuộc của người dân Hà Nội, dù ở bất kỳ độ tuổi hay tầng lớp nào thì cũng đều yêu thích món ăn tiện lợi này. Ngoài những loại bánh mỳ đã quá quen thuộc thì ở Bánh Mỳ P đã sáng tạo vô số loại nhân khác nhau.
    • Nhắng Nướng – Một lần đi, không bao giờ ngoảnh lại?
      Nhắng Nướng – Một lần đi, không bao giờ ngoảnh lại?
      Là một fan ruột của những quán nướng vỉa hè, tôi tự phong cho mình là “ông vua đồ nướng” bởi cái lẽ thường tình, người ta đi ăn tháng 1 – 2 lần nhưng riêng tôi, có những khoảng thời gian, tuần lượn 2 lần không còn là chuyện lạ.
    • Sức hút của những cây kem khổng lồ trên phố Lý Thường Kiệt
      Sức hút của những cây kem khổng lồ trên phố Lý Thường Kiệt
      Hà Nội những ngày gần đây đang sôi sục vì cây kem ốc quế nhiều tầng trên con phố Lý Thường Kiệt. Những đoàn người dài chờ đợi, xếp hàng chờ đến lượt mình được cầm trên tay những cây kem khổng lồ. Cùng Foodclick lý giải sức hút của loại kem đặc biệt này nhé!
Top